Những mẫu chuyện vui có giá trị về quản trị

Ước

Một nhân viên bán hàng, một nhân viên hành chính và một giám đốc đang cùng đi ăn trưa thì nhặt được một cái chai.
Khi họ mở nắp cái chai, một vị thần bay ra và cho họ ba điều ước, mỗi người một điều. Hai nhân viên tranh nhau ước trước.
Cuối cùng, vì nhân viên bán hàng nhặt được cái chai, anh ta giành được quyền ước đầu tiên. Anh ta nói: Tôi muốn ngay bây giờ được đến đảo Bahamas du lịch trên một chiếc thuyền và không phải nghĩ gì đến công việc. Ngay lập tức điều ước hiệu nghiệm, anh nhân viên bán hàng biến mất.
Ðiều ước thứ hai là của nhân viên hành chính. Anh này ước được thần chai đưa đến Hawaii nghỉ ngơi, đỡ phải giải quyết đống giấy tờ chồng chất ở cơ quan. Lời ước cũng thành sự thật ngay tức thì.
Ðến lượt ông giám đốc. Ông nói: Tôi ước hai nhân viên của tôi sẽ quay lại chỗ làm việc ngay sau giờ ăn trưa.
Bài học rút ra: Chỉ có Sếp mới có quyền quyết định

————————————————————————————–

Mánh khóe kinh doanh
Tay bán hàng rong chặn một ông khách lại và mời: “Đây là loại nước súc miệng hảo hạng, giá chỉ có 200 đô la một chai!”.

– Trời ơi, anh tính ăn cướp tiền của người ta chắc?

– Thế thì 100, bớt cho ông hẳn 100!

– Chẳng ai có thể mua nổi!

– Vậy để cảm ơn sự quan tâm của ông, tôi xin biếu không ông một cái bánh, mời ông nếm thử.

– Trời đất ơi, bánh gì mà như phân ngựa thế này!

– Chính nó đấy ông ạ, giờ thì ông mua nước súc miệng chứ.

 ——————————————————————————————–
 Mua Khỉ

Một khách hàng bước vào cửa hàng bán thú cảnh để mua một con khỉ.
– Con này giá bao nhiêu?
– 500 USD – người bán hàng đáp.
– Sao đắt thế? – ông khách giãy nảy.
– Vì nó biết lập trình bằng ngôn ngữ C. – người bán hàng trả lời.
– Thế còn con bên cạnh? – khách hàng hỏi tiếp.
– Con đó giá 1.500 USD vì nó biết lập trình bằng ngôn ngữ C++ và công nghệ hướng đối tượng.
Ông khách quay sang con khỉ ở chuồng bên:
– Vậy còn con này?
– Con này giá 3.000 USD
– 3.000 USD!!! – ông khách kêu lên – Thế nó biết làm những gì?
Người bán hàng nhún vai:
– Thật lòng, tôi chưa từng thấy nó động chân động tay làm bất cứ việc gì, nhưng nó tự nhận là chuyên viên tư vấn.

——————————————————————————————-
Bài học từ vụ cướp ngân hàng
Người giám đốc tự nhủ: ‘Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!’

Trong vụ cướp nhà băng được cho là ở tỉnh Quảng Châu, Trung Quốc, một tên cướp hét lên: “Tất cả đứng im, nên nhớ tiền thuộc về nhà nước, còn mạng sống thuộc về mỗi người ở đây!”. Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống. Điều này được gọi là: “Cách thức khai tâm – Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn”.

Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên: “Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!”. Điều này được gọi là “Hành xử chuyên nghiệp – Chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện”.

Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn (có bằng MBA) nói với tên cướp già hơn (kẻ mới tốt nghiệp hết phổ thông): “Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?”. Tên cướp già gằn giọng: “Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!”. Điều này được gọi là: “Kinh nghiệm – Ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn giấy tờ, sách vở”.

Sau khi băng cướp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài: “Đợi đã, hay để 5 triệu chúng ta biển thủ vào trong số bị băng cướp lấy mất!”. Điều này được gọi là: “Bơi theo dòng nước – Chuyển đổi những tình huống bất lợi trở thành thuận lợi”.

Người giám đốc tự nhủ: “Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!”. Điều này được gọi là: “Hãy loại bỏ những điều khó chịu – Hạnh phúc là điều quan trọng nhất”.

Ngày hôm sau, TV đưa tin 100 triệu đã bị cướp khỏi nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20 triệu. Chúng rất giận dữ: “Chúng ta mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 20 triệu, bọn lãnh đạo chỉ ngồi chơi mà cướp được 80 triệu. Đúng là học hành, có bằng cấp thì mới được ngồi cái ghế đấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!”. Điều này giải thích tại sao: “Kiến thức thì giá trị như vàng”.

Cuối cùng người chủ ngân hàng mỉm cười bởi sự mất mát của ông trong cổ phiếu công ty khi vụ cướp xảy ra. Điều này cho chúng ta biết: “Cơ hội luôn đi kèm với rủi ro”.

Trong cuộc sống luôn có những điều chúng ta có thể nhanh chóng nhìn ra, có những điều không như chúng ta thấy từ bên ngoài, và chân lý chỉ mang tính tương đối. Quan trọng nhất là thái độ đối với cuộc sống này, hay cách nhìn chúng ta lựa chọn để mang lại vui vẻ, hạnh phúc cho bản thân, cho những người thân xung quanh mình.

Ý kiến bạn đọc

bình luận

Share this post